Linh tinh 1

Tôi khẽ mở cổng, khoan khoái bước thật nhẹ trên con đường quen tôi vẫn dạo bước bao ngày.
Nhưng mỗi lúc đi tôi lại thấy khác lắm.

Sáng nay năm giác quan của tôi được khai mở theo từng nhịp chân thật chậm và an.

Thở vào và thở ra, căng tràn hai lá phổi là không khí trong lành của một sớm mai cao nguyên ngập nắng.

Tôi nghe tiếng đủ loài chim hót. Có loài thì kết bè kết đảng ríu rít, chí choé, có tiếng hót lảnh lót, vang xa, và cũng có âm thanh như thảng thốt đơn côi. Những âm vang tuyệt diệu mà trong kiến thức hạn hẹp về loài chim, tôi chỉ nghe ra tiếng lũ sẻ rù.

Tiếng thông reo vui và tôi cũng nghe được thoảng trong gió, mùi tinh dầu thông làm phấn chấn tâm thần.
Tưới nhẹ trên da là nắng sớm, ấm, nhẹ và mơn man.
Lòng bàn chân được nâng đỡ bởi đại địa, vững, lành và êm ái.

Đi một đoạn ngắn là tôi đến khúc quanh quen thuộc để ngắm được đỉnh Langbiang ở xa xa. Hai đỉnh cân xứng tạo nên một đôi tai mèo khá dễ thương. Những ngày nhiều mây mù thì núi hơi xa, còn những ngày trời đẹp và trong tôi lại thấy núi sao gần.

Cùng hướng núi là gốc thông già quen thuộc, cành lá vẫn xanh lắm và thân thì tràn trề nhựa sống. Cây vươn cao và ánh lên trên những chiếc lá kim là màu mật nắng, màu xanh lục in trên nền trời xanh lam tưởng có thể làm dịu đi mọi sự bức bối nào của kiếp người.

Các cụ ta ngày xưa có câu: Cây cao, gió lớn. Càng vững chãi, cao lớn, nhiều quyền lực thì càng phải chịu nhiều sóng gió cuộc đời. Con người, vốn từ xưa đã quan sát thiên nhiên (Đạo) mà đúc rút ra những lẽ sống cho phải, cho thuận trong đời người (Nhân). Ngắm nhìn thiên nhiên, tôi nghĩ cũng là một cách rất thuận lành để tìm lại chữ Nhân cho mình.Hay như Carl Jung, nhà triết học phương Tây lỗi lạc có câu: “Không có ngọn cây nào vươn cao đến tận thiên đàng mà bộ rễ của nó không cắm sâu xuống địa ngục” cũng là để nói đến chữ Đạo và Nhân ấy.

Nói và nghĩ đến những thứ cao lớn, hùng vĩ, và đẹp đẽ luôn khiến ta trầm trồ, nể phục mà rục rịch trong tâm ước vọng được vươn lên, mở rộng ra, có danh gì với núi sông…

Tuy vậy, ta ngưỡng vọng và thán phục trước những gốc cây to trăm tuổi nhưng không vì thế mà không thấy vẻ đẹp từ những bụi hoa dại dưới thấp. Ta mãi rung rinh trước những thứ đẹp đẽ nhưng mau tàn phai…

Tâm thức của con người thật diệu kì phải không? Từ vĩ đại đến bé xíu xiu, từ huy hoàng rực rỡ đến tầm thường giản đơn, ta đều có thể cảm, trân quý, và yêu thương.

Kiếp người chắc cũng chỉ để lặng ngấm vô thường và vô thường cho ta biết ta đang sống

Và tôi nhẹ vui rảo bước về nhà, miệng hát mấy câu vu vơ của bác nhạc sĩ họ Trịnh

Thật kì lạ, trong đầu tôi vang lên ca khúc của cố nhạc sĩ họ Trịnh:
Mỗi ngày tôi trọn 1 niềm vui
Chọn những bông hoa và những nụ cười
Tôi nhặt gió trời mời em giữ lấy
Để mắt em cười tựa lá bay…